Bạn thân mến!
Tôi là Chu Quang Đỗ. Bạn đừng quan tâm đến việc năm nay tôi bao nhiêu tuổi? Tôi đang làm công việc gì? Tôi sống ở đâu? Hãy nghe tôi kể một câu chuyện, có thể bạn sẽ thích hoặc không thích nó. Nhưng trong thẳm sâu tâm hồn, tôi luôn mong những điều tốt đẹp dành cho bạn, đến với bạn. Hãy lựa chọn cách bạn hành động, cách bạn nghĩ, cách bạn cư xử, thái độ của bạn đối với cuộc sống này!
![]() |
| CHU QUANG ĐỖ |
CÂU CHUYỆN BẮT ĐẦU
Ở một làng quê nghèo lọ, có một cậu bé rất nghịch ngợm, hiếu động, ham chơi và rất đáng yêu. Cậu bé sinh ra trong một gia đình có cha và có mẹ nhưng từ nhỏ cậu có lẽ chỉ mẹ và người anh trai là hai người thân duy nhất trên đời này của cậu. Người cha vẫn đang SỐNG mà coi như đã CHẾT vậy! Có thể bạn cho đó là lời nói cay độc, nhưng bất kể bạn là bố hay mẹ, việc "bỏ rơi" con cái là tội ác không thể tha thứ. Bạn sẽ phải trả giá cho điều đó!
Một mình mẹ cậu phải nuôi ba miệng ăn hàng ngày, quả thật không đơn giản. Năm 1998, có lẽ là năm đáng nhớ nhất trong đời mẹ của cậu bé và gia đình cậu. Mẹ cậu bị "CẮT LƯƠNG" đi công nhân về hưu non. Chẳng là, trước đây mẹ cậu bé đã từng đi làm công nhân ở Nông Trường Bạch Long được gần 17 năm và xin về hưu non vì cảm thấy công việc ở đó quá vất vả đối với một người phụ nữ. Tuổi thanh xuân của con người là có giới hạn, đặc biệt là người phụ nữ và họ cũng là người chịu nhiều cảnh bất hạnh nhất trên thế giới này. Mẹ cậu bé cũng không là một ngoại lệ.
Về nghỉ hưu non, mẹ cậu bé chỉ biết buôn bán nhỏ để có tiền nuôi sống ba miệng ăn hàng ngày. Tuy nhiên, những khó khăn và thử thách trong cuộc sống thì vẫn còn đó. Nó đến vào những lúc bạn không thể ngờ tới. Năm 1996, nhà của ba mẹ con cậu bé bị một cơn bão cấp 12 làm đổ, may mắn thay là cả ba người vẫn bình an vô sự. Bão làm nhà đổ như nước làm vỡ đê, dân chúng lầm than cơ cực. Mẹ con cậu bé buộc phải tạm lánh lạn lên nhà bà ngoại. Và đây là mẹ của tôi, một người "Cực kỳ tuyệt vời"!
![]() |
| PHAN THỊ HƯƠNG |
KHÓ KHĂN CHỒNG CHẤT KHÓ KHĂN
Sống chung 4 người (bà ngoại, mẹ, anh trai và cậu bé) trong một nhà có vẻ như không ổn. Bốn con người này, dường như có những số phận hoàn toàn khác nhau, không ai giống ai nhưng họ có những điểm chung mà không phải ai cũng có: lòng tự trọng cao và tinh thần ham học hỏi thì không ai bằng. Có lẽ vì thế mà họ không thể ở chung trong một mái nhà. Cái tôi của họ quá lớn.
Bão làm nhà đổ, nhà nước hỗ trợ cũng chẳng đáng là bao. Gia đình cậu bé lâm vào cảnh bi đát nhất từ trước tới giờ. Không quần áo mặc, không tiền, không nhà cửa và chuyện học hành của hai anh em cậu bé dường như bị BỎ BÊ giữa chừng. Mẹ cậu bé đã phải gồng mình lên CHIẾN ĐẤU để bảo vệ đàn con yêu thương của mình. Và như để các con không phải chịu NỖI ĐAU THƯƠNG BẤT HẠNH CỦA BÀ là bỏ dở con đường học hành, con đường mà sẽ cho bà và các con một tương lai tươi sáng, ít ra là như thế. Có lẽ lúc đó, mẹ cậu bé chỉ nghĩ thế chăng? Hay còn một điều gì khác nữa?
Không chấp nhận cảnh sống nghèo nàn, lạc hậu và cơ cực. Ba mẹ con cậu bé đã dựa vào nhau để sống tiếp như một sự thách thức với đất trời rằng: thử thách của ông đưa ra chẳng hề gì đối với ba con người chúng tôi. Việc đầu tiên mà mẹ cậu bé làm là "Xây dựng một ngôi nhà" để ở, để có chỗ chú thân. Thế nhưng, tiền ở đâu ra? Trong nhà, gạo thì hết, làm gì có đồng nào để có thể "Xây Nhà" được nhỉ?
Kế sách cuối cùng cũng chỉ là hạ sách: đi vay nặng lãi để làm nhà. Và rồi chuyện học hành của hai anh em cậu bé cũng được giải quyết theo chiều hướng tốt đẹp. Cả hai anh em đều tiếp tục được đến trường. Chính điều đó, chính những việc làm đó đã giữ lại những ký ức tuổi thơ đẹp và đáng nhớ để lại trong tâm hồn hai đứa trẻ kia như một phần thưởng cho người đã chịu đựng và hy sinh. Nỗi đau nào rồi cũng qua đi nhưng khó khăn thì vẫn còn. Bạn vẫn phải đối mặt với nó hàng ngày. Bạn vẫn phải tìm cách để vượt qua nó. Dù bạn có muốn hay không? Cho dù bạn là ai đi chăng nữa?
Đến đây, người kể chuyện xin được tạm dừng lại đây, xin bạn thông cảm! Người kể chuyện sẽ còn tiếp tục kể tiếp câu chuyện dở dang này như dành một món quà tặng bạn, giúp bạn có nghị lực hơn, có tinh thần hơn, có niềm tin hơn vào cuộc sống. Cảm ơn bạn đã đọc câu chuyện giản dị này. Xin chào và hẹn gặp lại vào một dịp sớm nhất có thể. >>> TIẾP PHẦN 1


