Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

CHUYẾN ĐI VỀ HƯNG YÊN – ĐẤT ĐẺ RA NHỮNG “MÙA VÀNG”

Bây giờ là 2h sáng ngày 1 tháng 9 năm 2014, tôi lại ngồi viết những dòng tâm sự, những trải nghiệm thú vị khi về thăm “Thánh địa của những cây nhãn sai trĩu quả”. Thật không thể nào tưởng tượng được. Chúng tôi được đến với vùng đất toàn nhãn là nhãn. Những quả nhãn to như quả sung vậy! Thật thú vị và bất ngờ! Mặc dù quê tôi ở Nam Định và cũng có may mắn là được “ăn nhãn và hái nhãn” từ nhỏ nhưng đây là lần đầu tiên tôi được về thăm xứ sở của những cây nhãn. 

Đia Ốc Hòa Bình
Chúng tôi bắt đầu chuyên đi đến Tỉnh Hưng Yên vào một ngày Chủ Nhật (ngày 24 tháng 0 năm 2014) đẹp trời. Khoảng 7h30 sáng chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình dài khoảng 40km.

Chu Văn Đỗ
10h trưa, chúng tôi đã đến nơi! Và chúng tôi liền đi thăm những cây nhãn sai ơi là sai quả.


Nhãn Hưng Yên


Chu Quang Đỗ
Khoảng 12h, chúng tôi tập trung lại ăn trưa. Bữa trưa thật ngon miệng với thịt gà Đông Tảo, thịt chó và nhiều thức ăn khác nữa! Sau đó, chúng tôi lại tiếp tục ăn nhãn, tôi vẫn cảm thấy háo hức với những quả nhãn và vẫn muốn ăn nhiều hơn nữa. Thật sự tuyệt vời!
Sau khi ăn trưa, một số bạn đi ngủ lấy lại sức, tôi và mấy người bạn ngồi đánh tá lả đến khoảng 2h chiều. Chuyến đi của chúng tôi lại tiếp tục. Rất vui vẻ và không kém phần long trọng. Chúng tôi cũng đến một nơi có nhiều nhãn nhưng có một điều mà tất cả chúng tôi đều bị thu hút là “Trò câu cá ao quê”.


Tôi còn nhớ những ngày hè ngày tôi khoảng 10 tuổi gì đó. Chúng tôi thường hay đi câu cá rô đồng. Có khi câu được hàng kg mang về cho mẹ làm mắm. Cũng có lúc, tôi chỉ câu được vài chục con mang về rán, ăn kèm với lá mơ, ngon cực và phê cực kỳ! Thỉnh thoáng chúng tôi còn đi câu trộm cá (cá trôi hoặc cá trắm cỏ….) mang về kho hoặc nấu với chuối lùn, ăn cực đã.

Thật may mắn là trong trò cá này, năng khiếu bẩm sinh này lại được kích hoạt, có lẽ vì thế mà tôi đã câu được 1 “Con cá trym” khá to, ước chừng khoảng 1kg. Sau đó, tôi chẳng câu được con nào nữa cả. Các bạn của tôi, ai cũng câu được một vài con, họ cũng khoái cái trò này lắm thì phải?

Hơi chán vì chỉ câu được 1 con cá. Tôi thử tập chèo thuyền. Đúng hơn là “chèo xuồng”. Nhưng lần đầu tiên đã không thành. Tôi đã bị ngã tùm xuống ao và chiếc kiếng của tôi bay đâu mất tăm. Tôi phải mất khá lâu mới tìm lại được chiếc kiếng của mình. Cũng may là bác chủ nhà đã gợi ý giúp tôi tìm nơi cần phải tìm.



Chu Quang Đỗ tìm kính
Lần tiếp theo tôi thử chèo chiếc xuồng, tuy còn hơi run và chưa thạo lắm nhưng dù sao tôi cũng có thêm một chút ít kinh nghiệm trong việc làm thế nào để lái được xuồng. Tuy nhìn rất đơn giản nhưng không phải ai cũng có thể làm được. Bạn cứ thử mà xem.

Có thể đây không được gọi là một chuyến đi kiểu như “Phượt” nhưng cũng khá giống phượt đấy bạn nhé. Trên đường chúng tôi về Hà Nội có gặp một chút trục trặc kỹ thuật. Một vài chiếc xe của chúng tôi bị thủng xăm giữa đường. Rất may là chúng tôi đã tìm được hàng sửa xe và về Hà Nội an toàn.

Chuyến đi về Hưng Yên mang lại khá nhiều kỷ niệm đối với bản thân tôi và đối với mỗi người tham gia hành trình ấy. Cái mà tôi học được ở đây khá nhiều! Được trở về với tuổi thơ đầy thơ mộng của mình: câu cá, hái trộm nhãn, bưởi, cam…. Và đặc biệt là tôi đã biết cách chèo chiếc xuồng nhỏ. Hy vọng rằng tôi sẽ học hỏi được nhiều hơn nữa trong những chuyến đi khác sau này!